Home / Sách tóm tắt / Tóm tắt sách Bong Bóng Kinh Tế Và Làn Sóng Vỡ Nợ Quốc Gia

Tóm tắt sách Bong Bóng Kinh Tế Và Làn Sóng Vỡ Nợ Quốc Gia

Bong Bóng Kinh Tế Và Làn Sóng Vỡ Nợ Quốc Gia
Tác giả: Michael Lewis

Giới thiệu:
Cơn sóng thần tín dụng giá rẻ quét qua thế giói từ năm 2002 đến năm 2008 không phai là một hiện tượng tài chính đơn gian: đó là một sự cám dỗ, một cơ hội cho mọi xã hội phô bày những khía cạnh trong tính cách mà bình thường chúng ta không bao giờ để lộ ra. Người Iceland muốn ngừng câu cá và trở thành nhân viên ngân hàng đầu tư, người Đức muon trở nên Đức hơn, còn người Ireland không muốn làm người Ireland nữa.

Cuốn sách này bắt đầu vói một ban điều tra về những bong bóng vượt ra ngoài nưóc Mỹ. Nó tuyệt vời và bi hài đến mức các độc gia người Mỹ phai thốt lên rằng: “O, những kẻ ngoại quốc này thật ngu ngốc”. Nhưng ngay sau đó, khi Lewis chuyển con mắt xét đoán không khoan nhượng về California và Washington, người Mỹ sẽ biết sự hài hưóc ấy chỉ là miếng mồi dẫn họ đến một cái bẫy khi choáng váng nhận ra rằng những khoan nợ của nước Mỹ – con nợ lón nhất và tham lam nhất thế giói này – sắp đến hạn thanh toán.

Về tác giả:
Michael Monroe Lewis là một nhà báo tài chính người Mỹ và là tác gia phi hư cấu bán chạy nhất. Ông cũng là biên tập viên đóng góp cho Vanity Fair từ năm 2009.

Nội dung sách:
Cuốn sách bắt đầu bằng cách nói về Kyle Bass, một nhà quan lý quỹ đầu cơ thành công từ Texas, người đã đúc tiền bằng cách rút ngắn trong cuộc khủng hoang thế chấp. Sau khi nếm máu trên thị trường thế chấp, anh bắt đầu mua CDS[1] trên các quốc gia từ Goldman và các công ty khác trên Pho Wall vói giá chỉ 1.100 đô-la cho bao hiểm trái phiếu Iceland trị giá 1 triệu đô-la. Về cơ ban, khoan hoàn von 700.000 đô-la đầu tư là 1.100 đô-la (gia sử rằng Iceland mặc định và tra 70% giá trị trái phiếu).

Khi Michael Lewis đi phỏng vấn Kyle Bass trong quá trình chuẩn bị cho cuốn sách, “The Big Short”, anh ta ngạc nhiên trưóc chiến lược của người quan lý quỹ phòng hộ. Làm thế nào mà một anh chàng chưa bao giờ vượt ra khỏi Hoa Kỳ biết những điều về Iceland và quan trọng hơn là làm thế nào để chắc chắn rằng anh ta đang rút ngắn toàn bộ đất nưóc? Điều này khiến anh đủ tò mò để điều tra trực tiếp tình hình ở các quoc gia này. Theo một nghĩa nào đó, cuon sách này là phần tiếp theo của cuon sách “The Big Short” và nói về những tham họa xay ra ở bon quoc gia, Iceland, Hy Lạp, Ireland và Đức.

Iceland
Một quốc gia có 0,3 triệu dân (nghĩ về một thị trấn cỡ trung bình ở An Độ) mắc nợ 140 tỷ đô-la, gấp 8,5 lần GDP của đất nước. Điều này xay ra quá nhanh giữa năm 2003 và 2007 đến mức nó thực sự không thể tin được. Làm thế nào mà một quốc gia có nghề nghiệp chính là đánh cá và luyện nhôm trở thành một quỹ phòng hộ? Tường thuật của Michael Lewis đề cập đến một so biến co quan trọng làm thay đổi vận mệnh của đất nước.

Đầu tiên, việc giói thiệu hạn ngạch đánh bắt cá và chứng khoán hóa cá (tôi chưa bao giờ nghe về điều đó trưóc đây… Lần trưóc tôi đọc về nó trong một cuốn tiểu thuyết đồ họa nói về sự sụp đổ của nền kinh tế gia đình). trong một vài bàn tay và những người khác đã rời đi khám phá để thay thế. Một so người trong so họ tham gia công việc luyện nhôm. Những người khác hướng đến giáo dục và ngay sau đó Iceland đã đúc các tiến sĩ.kỳ lạ.
Họ muốn làm việc vói một cái gì đó mói và thật đáng buồn khi họ đã theo đuổi công việc được thổi phồng nhất ở thị trường Mỹ và trên toàn thế giói, The Bank Banker. Họ đều muốn làm ngân hàng đầu tư.

Mang những đặc điểm của ngư dân, tức là mạo hiểm mạnh mẽ vào ngân hàng để tài trợ là một tham họa. Giao dịch có lợi nhất là giao dịch thực hiện và mỗi Tom Dick và Harry trở thành thương nhân. Hầu hết các ngân hàng I này đã tạo ra lạm phát nhân tạo bằng cách tự giao dịch tài san. Điều này đã phai chấm dứt vì tất ca lạm phát và tăng trưởng giá thực sự là kết qua của một so ít người đã co gắng vay một lượng von nước ngoài ngắn hạn và truyền vào nưóc này.

Tất ca các dấu hiệu của sự thịnh vượng là không có thật. Năm 2007, người Iceland sở hữu tài san nước ngoài gấp 50 lần so vói năm 2002. Hoàng đế cuối cùng đã khỏa thân vào tháng 10 năm 2008, khi đất nước bị tuyên bố phá san. Sau cuộc khủng hoảng dưới chuẩn, tất ca các quỹ phòng hộ và FII đã đầu tư vào Iceland để có được lợi nhuận từ mắt thực sự đã khiến đôi mắt của họ xuất hiện theo nghĩa đen và rút hết tiền. Iceland đang đi đâu? Chua mơi biêt. Có thể họ sẽ quay lại câu cá!

Hy Lạp
Một quốc gia có 11 triệu dân (nghĩ về một trong những thành pho của An Độ) mắc nợ 1,2 tỉ đô-la. Đúng rồi. Chúng ta đang nói về Trillions ở đây. Về cơ ban, nó tương đương vói GDP của An Độ vào năm 2008. Nếu bạn đọc về các gói cứu trợ đang bị loại bỏ, chúng sẽ mờ nhạt so vói sự lộn xộn của Hy Lạp. Vì vậy, điều gì đã làm cho một quốc gia nhỏ như vậy vào nợ nước? Michael Lewis gặp gỡ các kế toán viên, luật sư, tu sĩ, chính trị gia và dệt nên một câu chuyện thú vị khám phá lý do cho tình hình hiện tại. Ông nói rằng Chính phủ là thủ phạm và trích dẫn một vài con so điên rồ. Ví dụ: Đường sắt Quốc gia kiếm được 100 triệu euro và có 800 triệu euro làm chi phí.

Nhân viên làm việc kiếm được ba lần của một nhân viên khu vực tư nhân. Cuộc họp của tác gia vói kế toán và luật sư thuyết phục anh ta rằng mức độ tham nhũng và sai lầm được thực hiện bởi MỌI NGƯỜI trong nước có thể lấp đầy các thư viện. Tron thuế tràn lan và các chính trị gia đã nấu chín so lượng để đạt được vào khu vực đồng Euro. Tất ca các so được trích dẫn bởi Chính phủ là so gian lận. Bữa tiệc diễn ra trong nhiều năm.

Cuối cùng, âm nhạc dừng lại vào tháng 10 năm 2009 khi thủ tướng lúc bấy giờ là ông Wesas Karamanis dính vào một vụ bê bởi và quốc gia này đi bầu cử. Vụ bê bối trong chính nó là một câu chuyện đáng báo động liên quan đến Tu viện Vatopaidi ở Hy Lạp. Thật tuyệt vời những gì các nhà sư song đơn gian có thể làm cho một đất nước. Trong một vài năm, những người được gọi là đơn gian này trở thành hoàng đế bất động san ở Hy Lạp.

Những thay đổi chính trị vào tháng 10 năm 2009 đã đưa George Papandreou lên nắm quyền. Anh ta ngay lập tức nhận ra không có gì trong kho bạc của Chính phủ để chi tiêu và mọi thứ đều là lừa đao. Ông không có lựa chọn nào khác ngoài việc làm sạch về Chính phủ. Trong thời gian gần đây, ông đã thực hiện khá nhiều biện pháp như cắt giam việc làm, giam lương, v.v… áp dụng cho nhân viên của Chính phủ. Rõ ràng điều này đã dẫn đến tình trạng bất ổn lón.

Ai-len
Đây là câu chuyện về một quoc gia đã chuyển từ thặng dư ngân sách năm 2007 sang thâm hụt ngân sách 32% GDP, từ tỷ lệ thất nghiệp 4% năm 2006 lên 14% trong năm 2010. Bong bóng bất động san có nghĩa là tổn thất 106 tỷ đô-la cho ba ngân hàng lón nhất ở Ireland. Gần đây vào những năm 1980, đất nước này là một trong những quốc gia nghèo nhất thế giói và nó đã trở thành một trong những quốc gia giàu nhất vào năm 2007.

Làm thế nào điều kỳ diệu này xay ra? Michael Lewis tra lời câu hỏi này và lần lượt nhận được câu tra lời cho câu hỏi của anh ta, ‘Chuyện quái gì xay ra vói Ireland’ cho đến năm 2007 nếu bạn hỏi bất kỳ học thuật nào, anh ta sẽ đưa ra những lời giai thích đáng kinh ngạc về việc xoay quanh Ireland, nơi tốt như các byte âm thanh trong Các phương tiện truyền thông nhưng thực sự là những lập luận nông cạn. Vậy, làm thế nào mà Ireland trở nên giàu có? Vâng, như tác gia phát hiện ra từ con mắt của một giáo sư hoài nghi của Đại học Dublin, Morgan Kelly, rằng không có phép lạ ở nơi đầu tiên.

Mọi người vừa đi vừa điên loạn. 20% lực lượng lao động đã được sử dụng trong việc xây dựng nhà ở. 25% GDP đến từ ngành xây dựng. Về cơ ban người Ireland theo triết lý này, “Chúng tôi sẽ làm giàu bằng cách xây dựng nhà cho nhau.”

Than ôi! bong bóng nhà đất đã sụp đổ và các ngân hàng cũng cho vay tiền để theo đuổi toc độ tăng trưởng cao hơn. Họ là một vài người đã báo động mọi người về điều đó, ví dụ như một nhà phân tích nghiên cứu ở Morgan Stanley đã viết một báo cáo nghiêm trọng về Ireland Banks. Tuy nhiên, vì các ngân hàng là khách hàng của Morgan Stanley, báo cáo đã được xoa bóp kỹ lưỡng, hay nói cách khác là bịa đặt để chết để phí tiếp tục đến từ các ngân hàng này. Đó là kế hoạch Ponzi được xây dựng bởi các ngân hàng, chính phủ vói chi phí của người Ireland.

Cho đến hôm nay, tình hình là: chính phủ đã cứu trợ các ngân hàng, đang song trên đường đời, tức là các khoan vay ngắn hạn từ Ngân hàng Trung ương châu Âu. Khi huyết mạch dừng lại, Ireland sẽ sụp đổ? Kể từ thời điểm hầu hết người Ba Lan (Người di cư từ Ba Lan vói so lượng lón đến Ireland) đã rời khỏi Ireland, người dân đã mất niềm tin và đang âm thầm chứng kiến sự thất bại của chính phủ, sự tăng trưởng sẽ đến từ đâu? Sau khi dành thời gian vói các học gia, chính trị gia, luật sư, nhân viên ngân hàng, tác gia dường như đang nói rằng, Nob Nobody Knows (Không ai biết).

Nước Đức
Nưóc Đức không có bong bóng bất động san trong nước. Giá rất nhiều trong dòng. Không có khoản vay trong nước nham nhí. Vậy, tại sao Đức bị anh hưởng bởi cuộc khủng hoảng dưới chuẩn? Tác gia đã tạo ra một guồng quay tot đẹp về văn hóa Đức nói rằng người Đức là một nhóm người bị ám anh về sự kết hợp giữa sạch và bẩn, tức là bên ngoài sạch – nội thất bẩn, hình thức bẩn – nội dung bẩn. Chúng thực sự là hình anh phan chiếu của những câu chuyện Hy Lạp, Iceland, Ireland.

Các quốc gia khác đã sử dụng tiền nước ngoài để thúc đẩy các hình thức điên rồ khác nhau. Người Đức, thông qua các chủ ngân hàng của họ, đã sử dụng tiền của chính họ để cho phép người nưóc ngoài cư xử điên rồ. Họ đứng về phía tất ca các khoan thế chấp dưới chuẩn tào lao do Goldman, Morgan Stanley, v.v…, mặc dù họ giữ hình anh bên ngoài sạch sẽ, nhưng nội bộ của họ thì thật nham nhí. Họ đã mua trái phiếu như điên luôn tin tưởng vào xếp hạng được gán cho các khoan thế chấp.

Vói bong bóng vỡ, các ngân hàng của họ đã bị đánh đập. Tuy nhiên, có một sự khác biệt quan trọng giữa các nền văn hóa ở đây. Không giong như các CEO ngân hàng Mỹ, những người được trao phần thưởng khổng lồ bất chấp khủng hoang, một so CEO người Đức đã bị cầm tù. Họ đã coi thường xã hội. Tất ca đã nói và làm, Đức có một vai trò quan trọng trong tương lai của châu Âu chủ yếu là do moi quan hệ vói ECB. Nếu các quốc gia châu Âu đang gặp khó khăn bị hạ cấp xuống Junk, thì sẽ có một vấn đề nghiêm trọng vói ECB và có kha năng ECB có thể tự vỡ nợ.

Đức có thể hút tất ca những mất mát của các nước láng giềng? Về mặt kinh tế là giải pháp tốt nhất nhưng về mặt chính trị thì nó sẽ không bay được. Vậy điều này dẫn đến đâu? Sẽ có đồng tiền Euro, nếu tất ca các nước rơi như chín chân? Đó là một tương lai rất không chắc chắn ở châu Âu và tôi đoán những câu chuyện được đề cập trong cuốn sách này khiến bất kỳ độc gia nào cũng phai rùng mình trước câu hỏi, Tương lai của tài chính châu Âu là gì? Có vẻ như đó chỉ là vấn đề thời gian khi mọi thứ sẽ tan vỡ?

California
Michael Lewis tập trung vào California để đưa ra vấn đề mang tính hệ thong trong các nền văn hóa khác nhau đang gây ra vấn đề. Mặc dù anh ấy nói về các quốc gia khác nhau và các vấn đề tài chính của họ, anh ấy đang chỉ ra một sự bất ổn lón hơn anh hưởng đến các quốc gia khác nhau, tức là vấn đề không tự điều chỉnh.

Tình hình phai đoi mặt vói các quốc gia khác nhau và California được tác gia tóm tắt bằng cách sử dụng một sự tot đẹp tương tự.

Trong tất ca các trường hợp, có một mô hình ở đây. Tự điều chỉnh được ném vào gió và về lâu dài mọi người đều phai chịu đựng. Câu chuyện về California rất mói đoi vói tôi vì tôi chưa bao giờ biết rằng Vallejo, một thành pho ở California đã bị phá sản.Về tình hình hiện tại, dự đoán sẽ còn nhiều thành pho sắp phá san. Tiểu bang bị ảnh hưởng nhiều nhất như vậy được cho là California. Tác gia bắt đầu mô ta tình hình ở California bằng cách tường thuật một sự co liên quan đến Meredith Whitney nơi cô dự đoán rằng thị trường thành pho sẽ là nạn nhân tiếp theo của cuộc khủng hoang dưới chuẩn. Qua thực khi tình hình diễn ra, khi sự phá san của Vallejo cho thấy rõ rằng có một vấn đề mang tính hệ thong đang ẩn giấu ở đây và nếu mọi thứ không thay đổi, có lẽ chỉ còn là vấn đề thời gian trưóc khi có thêm nhiều thành phố bị phá san.

Cuốn sách đưa ra những lý do văn hóa, kinh tế, chính trị cho tình hình am đạm ở Iceland, Hy Lạp, Ireland, Đức và bang California. Cuốn sách đưa ra một bức tranh toàn canh về tình hình của châu Âu so vói những gì người ta có thể suy ra từ các bài báo khó hiểu khác nhau trên các phương tiện truyền thông.

[1] Credit default swap – Hoán đổi mặc định tín dụng là một thỏa thuận hoán đổi tài chính mà người bán CDS sẽ bồi thường cho người mua trong trường hợp vỡ nợ hoặc sự kiện tín dụng khác. Đó là, người bán CDS bao đam cho người mua chong lại một so mặc định tài san tham chiếu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *